Truyện ngắn

Điệp

Điệp là con của anh kế ba tôi, vừa sinh Điệp ra bác dâu đã mất. Lúc đó, má tôi sinh em Giang được năm ngày. Tạm thời Điệp được chuyển đến với má. Một năm sau, bác trai đi bước nữa. Nghiễm nhiên, Điệp là thành viên trong gia đình tôi, cùng lớn lên chung bầu sữa với chị em tôi, gọi ba má là “ba má”, gọi ba ruột là “bác Sáu”, như hai chị em tôi. 

 

Duyên nợ tuổi Dần

Chiều thứ bảy một ngày mùa đông, trời Sài Gòn đẹp như tranh vẽ. Tôi đang tha thẩn dạo bước trên hè phố bỗng khựng lại vì trước mặt hiện ra một thiếu nữ có sức hấp dẫn lạ lùng. Gương mặt thanh tú, chiếc mũi dọc dừa, cặp mắt tình tứ, đôi môi hé mở như đóa phù dung khi nở nụ cười khiến kẻ đối diện phải xiêu hồn lạc phách.

 

Quê ngoại

(Phỏng theo một chuyện có thật ở miền Nam)

Buổi chiều đầu thu ở Moskva thật đẹp. Ánh nắng dịu như tơ nõn bao trùm trên các ngọn cây cao. Nền trời xanh như ngọc thạch điểm lơ thơ vài ba làn mây trắng bồng bềnh. Trước khi bước vào cầu thang của ngôi nhà tập thể để lên lầu tám, tôi còn quay lại lưu luyến nhìn lần cuối quang cảnh buổi chiều êm ả và tuyệt diệu. Ông cụ người Nga dẫn đường cho tôi tuy đã ngoài bảy mươi nhưng vẫn còn quắc thước và nhanh nhẹn. Khi đến chân cầu thang, ông quay lại cười rất tươi :

 

Im lặng của gió

Đã mấy ngày nay, mây giăng trên bầu trời như một tấm màn khổng lồ xám xịt. Và mưa, chỉ là thứ nước mưa như rắc bụi nước xuống mọi vật. Phía chân trời xa xa, thỉnh thoảng lại lóe lên những dải ánh sáng mờ ảo. Từ phòng làm việc, Lâm bước ra ngoài. Ca trực của anh vừa kết thúc với những thông số truyền tải điện không có sự thay đổi nào. Đi bên cạnh là Hải, một trong hai người vừa cùng anh hoàn tất ca trực. “Quá nửa đêm rồi, anh có muốn đến căng tin không?”,  Hải hỏi khi hai người đi trên con đường nhỏ rải nhựa dẫn vào khu nhà ở. “Anh cứ đến đó đi, tôi không thấy đói”, Lâm trả lời với nụ cười ấm áp. Hai người chia tay nhau ở chân cầu thang của khu nhà. Hải đi về phía căng tin, nơi ánh điện đang tỏa sáng một cách bình thản.

 

Cưỡi gió qua đèo

Gió từ hướng đồng bằng thổi lên lọt vào vùng thung lũng ba bề núi, cuộn lại rồi thổi xoay vòng, lướt theo sườn dãy Hòn Thành, thổi như muốn bào mòn hết mấy mỏm đá nhô về phía mặt trời mọc. Đến được phần giáp ranh giữa hai dãy núi gió được dịp thỏa thuê cuồn cuộn ùa qua sườn tây. Nên cứ nghe hun hút, hun hút. Ở mé đèo này chim bay qua cũng phải lướt sát mặt đất.

 


Trang 1 trong tổng số 36 trang.

Mới cập nhật