Mơn man cỏ non

Nắng tắt, hoàng hôn dần buông. Trên bờ đê dài tít tắp, lũ trẻ náo nức thả diều. Diều no gió bay cao, đám trẻ mê mải thả những ước mơ lên bầu trời lồng lộng gió. Thấm mệt. Từng giọt mồ hôi nhỏ giọt, nhỏ giọt, rơi xuống thảm cỏ xanh mịn màng. Đôi chân trẻ nhỏ vẫn cứ muốn chạy nhảy, xa dần, xa dần...Và mỗi mùa cỏ non, những ký ức tuổi thơ lại dấy lên trong lòng. Xao xuyến lạ kỳ.

Không phải là hình ảnh gắn với cuộc sống của tất cả mọi người, nhưng với tôi và bao đứa trẻ xuất thân từ ruộng đồng thì những vạt cỏ dọc nơi triền đê hay trên bờ ruộng thật thân thuộc. Làm sao quên được mùi cỏ non thoang thoảng trong gió và những đêm tối nằm dài trên cỏ cùng nhau ngắm sao trời nhấp nháy...
Trước nhà tôi là cánh đồng lúa rộng mênh mông. Phía xa xa, bên kia cánh đồng là ngôi trường làng. Đã không biết bao nhiêu lần, tôi băng qua những thửa ruộng, giẫm trên đám cỏ còn bám những giọt sương mai để đến trường. Hằng ngày, người lớn bận bịu với ruộng đồng còn bọn trẻ chúng tôi sáng đi học, chiều ra đồng bắt cua, chăn bò, cắt cỏ. Ngày gió mùa đông bắc tràn về mang theo những đợt mưa phùn thấm đất, cỏ xanh mọc mơn mởn hai bên bờ ruộng, trên triền đê và trên cả những đám khoai trái mùa chưa trồng. 

Khó tưởng tượng có cái gì lại mọc nhanh hơn cỏ. Như một phép nhiệm màu, vài ngày sau cỏ xanh um. Trong màu xanh kỳ lạ ấy từng tiếng động rất khẽ của những ngọn cỏ non đang nhú lên, đất trời bắt đầu hồi sinh sau mùa đông lạnh lẽo. Vậy là đám trẻ da đen nhẻm, tóc cháy vàng tha hồ nô đùa giẫm trên nệm cỏ mịn màng. Rồi lại rủ nhau đi dọc bờ ruộng cắt cỏ. Sáng sớm, cái lạnh tê tái thấm vào từng lớp áo, một nhóm vài ba đứa, tay xách liềm, vai mang giỏ í ới gọi nhau đi. Đôi bàn tay nhỏ bé ướt mềm, cứng đơ vì lạnh, nắm từng nhúm cỏ non bỏ vào giỏ. Khi ánh nắng chói chang vắt ngang trên lưng, từng thớ vải áo như đang cháy sém, mồ hôi nhỏ giọt, tụi trẻ nhanh chóng tìm một đám cỏ trong bóng râm để nghỉ. Thật thú vị khi được nằm dài trên cỏ, tận hưởng cái ram ráp, nhồn nhột sau lưng mình, nghe mùi cỏ mới, mùi đất ẩm, mọi mệt mỏi như tan hết. Và lại tiếp tục với công việc, mùi sữa của cỏ phả vào cánh mũi nồng nàn. Cái mùi ngai ngái, ngầy ngậy ấy như nứt ra từ hơi đất lòng quê, cứ vương vấn, quấn quýt… 

Tuổi thơ trôi qua, êm đềm bên triền đê, bờ ruộng, đám cỏ. Lũ trẻ ngày ấy giờ mỗi đứa một phương trời. Tôi rời quê vào thành phố, mang theo muôn vàn xúc cảm, những yêu thương, những nhọc nhằn vất vả… Có những đêm dài quay quắt nhớ quê, trong giấc mơ chập chờn thấy mình đi thật xa, thật xa trên cánh đồng cỏ mơn man, xanh ngát.

PHAN THỊ THANH LY

Lượt xem: 367

Ý kiến của bạn (0)

Gởi ý kiến

hẹp hơn | rộng hơn

busy

Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Mới cập nhật