Con cu mồi

Dường như tất cả nỗi bận rộn, lo toan cho một cái tết đều dừng lại bên kia sông, nơi có khu chợ xã nghe nói sắp “lên đời” thị trấn. Buổi chiều cuối năm bình yên lạ lùng. Và tôi đã đến với chị cũng vì nỗi khát sự bình yên đó… 

Chuyện lâu ngày gặp nhau giữa chị em bạn gái thân như cùng con sông lỡ bị tách chia thành hai nhánh - một trôi xuôi về phố, một chảy ngược lên non -  chẳng chủ đề, đầu đuôi cho ra vạch, và cũng chẳng cần phải giữ gìn… Chị thật thà như núi rừng. Còn tôi, cái ma mảnh phố thị có lẽ đã bị nhiễm nặng không biết tự hồi nào.

- Đâu rồi, mình thấy con nhồng của tui đâu rồi không? - Chồng chị có vẻ hớt hãi, mặt hơi tái, chân quíu quắn, hỏi chen ào vào câu chuyện của hai chị em như không cần biết là đang có khách. Chị giật mình nhưng rồi lại mỉm cười:

- Thì đâu còn có đó, gì mà anh hốt hoảng đến thế. Con nhồng nó khôn,  không ngu như loài cu đâu. Rồi nó sẽ về chứ mất đi mô…

Khi chồng chị xăng xái chạy tìm con nhồng nuôi từ hồi còn đỏ hỏn vừa bị sổ lồng, chị quay sang tôi, kể:

- Là bị ám ảnh cái lần mất con cu mồi nên anh Tuấn mới thế. Em biết không, cúp ca cúp củm nuôi một con cu từ hồi chưa dập bọng cứt, phải chăm sóc như chăm sóc một miệng ăn trong nhà. Vậy mà hở ra một chút là nó bay đi mất. Ôi chao, dạo đó ảnh kém ăn mất ngủ cả tháng trời chỉ vì tiếc con cu. May là đã mồi được mấy chục con cu khác, không thì… lỗ to.

Tôi cố bặm miệng, không dám cười thành tiếng vì cái đầu trời ơi cứ nghĩ đến câu hát độ: “Có một loài cu không bao giờ bay…”. Nếu ở vào một tình huống khác, tình huống trước mặt tôi không phải là một người quá chân thật, tôi đã đề nghị chị nên tìm loài cu ấy về nuôi. 

- Em thấy có đúng là quá ngu không, chẳng biết thân thiết, nghĩa tình chi cả. Trong các loại chim bướm ít con ngu như rứa, đi đâu thì rồi cũng trở về.

- Có con cu mái nào bị mồi chưa hả chị? - Tôi lại không giấu được cái tính ưa đùa nghịch nữa rồi.
- Em không hiểu chi cả. Cu mồi chỉ để mồi mấy con cu trống. Cu mái có biết đá đâu mà mồi với chài. Cu trống ghét nhau tranh nhau tiếng gáy, nghe gù gù là ghen tức nhảy vào… quần nhau liền. Cho nên con nào càng hăng càng chết sớm.

Đến lúc này thì tôi có ngậm cứng môi trên môi dưới cũng phải bật ra tiếng cười. Chị nhìn tôi bằng ánh mắt thoáng ngạc nhiên, rồi cũng cười òa. Trông chị xinh hơn cả từ khi ngồi với tôi hồi mưng sáng tới giờ. Buổi chiều bình yên cuối năm có thêm “mười thang thuốc bổ”. Hèn gì cánh đàn ông cứ ngồi lại với nhau là nói chuyện hoang, cười hết cỡ cười.

Tiểu phẩm vui của TIÊU ĐÌNH

Lượt xem: 559

Ý kiến của bạn (0)

Gởi ý kiến

hẹp hơn | rộng hơn

busy

Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Mới cập nhật