Em neo đậu hồn tôi phía dòng sông
Lất phất nỗi buồn dáng dấp loài hoa thời gian
Không tuổi tên không sắc màu phiền muộn
Về với hoang sơ mùi hương là vĩnh hằng
Từ buổi tàn đông nơi góc trời chật hẹp
Em vô tư vẽ giòn tan những ký ức rời
Kể chuyện biệt ly và hạnh phúc
Lẫn khuất thiên đường hoa không mùa
Cung bậc thăng trầm khúc hát tàn phai
Hoài niệm quẫy đạp em gọi về mùa sương phiêu lãng
Mùa bồng bềnh của mây trời tháng tư
Tôi gói hương hoa vào vĩnh hằng
Lúc ngọn cỏ đêm xuân giật mình
Làn gió nhẹ nhàng ve vuốt vết tích bàn chân dẫm vội
Tôi ngóng đợi khát vọng của cơn sóng xô bờ
Nhưng chỉ còn lại sự nuối tiếc mòn mỏi.
Dòng sông kỷ niệm đã trôi xuôi
Ánh trăng huyền hoặc che đậy màu đêm không thật
Em lại vô tư mắc vào tôi nỗi nhớ
Mắc vào tôi xưa xăm màu tím và cả cơn mưa xa
Quay mặt thời gian bất tận... hương mùa.
NGUYỄN HẢI TRIỀU
- 25/05/2009 20:16 - Tiếng ru "lên" sân khấu
- 15/05/2009 20:15 - Lộng lẫy những "đóa" Chăm Pa...
- 29/04/2009 16:28 - Tình thư còn mãi...
- 24/04/2009 21:59 - "Xuất khẩu" nghệ thuật
- 17/04/2009 22:42 - Vườn thơ bên mộ Hàn Mặc Tử
- 24/03/2009 21:09 - Ngọc sông Tiên
- 24/03/2009 20:54 - Thơ không có...nhiệm kỳ
- 07/03/2009 07:42 - Nhớ người “nằm lại với đất lành”
- 07/03/2009 07:37 - Kỳ vọng chặng đường mới
- 27/02/2009 23:02 - 5 năm tạp chí Đất Quảng



